Dạy chánh niệm cho trẻ

Giác Ngộ
GNO – Cô Susan Kaiser Greenland là giáo viên dạy môn Chánh niệm, đã làm việc cùng các em nhỏ suốt một thời gian rất dài. Mới đây cô đã tham gia cuộc hội thảo “Phát triển Chánh niệm cho trẻ” tại Trung tâm Thiền New York. Cuộc hội thảo rất thu hút sự chú ý của các bậc cha mẹ.

Chúng tôi gặp Susan K.Greenland và có vài câu hỏi dành cho cô.

Vì sao cô muốn dạy cho trẻ biết về chánh niệm?

Susan Kaiser Greenland: Khi tôi bắt đầu thử tập cho trẻ biết chánh niệm, tôi đã có hai cháu rồi – một bé đi nhà trẻ, và một bé vào năm học đầu tiên. Tôi nghĩ rằng, nếu chánh niệm giúp ích cho người lớn, thì đối với trẻ em cũng sẽ như vậy, nhất là trong lãnh vực chú ý, tập trung. Theo thời gian, tôi còn biết thêm: Chánh niệm không những giúp trẻ phát triển sự chú ý, nó còn tạo ở trẻ lòng từ tâm, sự đồng cảm, và sự tỉnh giác.

Nhưng điều tế nhị nhất đã xảy đến cho tôi ngay trước khi tôi bắt đầu dạy con chánh niệm. Khi ấy tôi đang dự một khóa tu với Ken Mcleod ở Mt.Baldy, tôi bỗng hiểu ra một vấn đề khiến tôi thay đổi cách dạy tốt hơn, và nhất là điều đó khả thi: Hãy mở cửa phòng nơi tôi thực hành chánh niệm mỗi buổi sáng, rồi gọi các con vào, để cho chúng cùng hòa nhập với bài thực hành của tôi.

Ở lứa tuổi nào thì thích hợp để bắt đầu luyện tập chánh niệm?

– Chúng tôi thực tập với trẻ khi trẻ còn là bào thai, khi bé còn ở trong bụng mẹ. Trong nhiều phương diện, việc này liên quan đến cách chúng ta biểu hiện ra sao, hơn là những hoạt động chánh niệm mà chúng tôi dạy cho trẻ. Nhưng đối với việc dạy trẻ ngoài phạm vi gia đình, chúng tôi nhận thấy tuổi mẫu giáo là lúc thích hợp để bắt đầu.

Có lợi điểm gì khi tập cho trẻ biết chánh niệm?
– Thì đời sống của ta sẽ dễ dàng hơn, phải không? Không cần thiết như vậy. Dạy cho trẻ biết chánh niệm thì chúng sẽ là người đầu tiên báo cho ta biết khi nào ta không chánh niệm!

Nhưng đối với tôi, ưu điểm lớn nhất của việc này là giúp cho trẻ phát triển sự tỉnh giác của trí tuệ và tình cảm, để trẻ có được những kỷ năng sống, trang bị cho trẻ cách để thanh tịnh tâm trí và cơ thể. Nhờ tỉnh giác, trẻ có thể tập trung và có trí tuệ tốt hơn, để có được lòng từ bi trong hành động và trong các mối quan hệ.

Nếu trẻ không chịu nghe lời? Làm thế nào chúng ta có thể dạy chúng?

– Phải thật kiên nhẫn. Đó là cách biểu hiện. Trẻ học từ những tấm gương. Nên nếu chúng ta làm gương cho chúng về lòng bác ái, từ bi, sự hòa hợp, ít phản ứng, thì chúng sẽ tự bắt chước giống hệt vậy, hơn là chúng ta chỉ nói về lòng từ bi hay sự tử tế, lòng tốt.

Trẻ em thực tập ngồi tĩnh tâm

Giai đoạn nào là khó nhất trong khi dạy trẻ chánh niệm?

– Dạy chúng hoặc thực hành cùng với chúng, nhưng luôn để mắt xem chúng đã phát triển đến đâu, để giúp đỡ hoặc phối hợp huấn luyện theo trình tự tập trung – chánh niệm – đạo đức. Đôi khi việc dạy chánh niệm chỉ tự phát, không theo trình tự, sẽ ảnh hưởng đến mức độ phát triển của trẻ. Trình tự đúng sẽ giúp trẻ tìm hiểu thêm những ứng dụng mới của chánh niệm và giúp chúng biết về những sai lầm của bản thân.

Thiền định thay thế thuốc men cho trẻ?

– Có thể thiền định thay cho thuốc men đối với một số trẻ, nhưng tôi không chắc. Tuy nhiên, tôi không biết chúng ta có cùng một định nghĩa về thiền định hay không. Chúng tôi rất hiểu điều gì thiết lập nên chánh niệm ở các trẻ bốn tuổi, nhưng đó không phải là thiền định. Đó là lý do vì sao ta cần phải định nghĩa từ “thiền định”, nhất là việc thiền định đối vời trẻ em.

Khi thực hành chánh niệm với trẻ và phụ huynh, hoặc với những giáo viên mới bước vào con đường thiền định, tôi theo cách hướng dẫn tuyệt vời này của Pháp sư Minguyr: “Ngắn hạn, nhiều lần”. Có nghĩa là, nếu bạn đang ngồi làm bài tập về nhà ở bàn ăn cơm vào một sáng thứ bảy, thì thời hạn 30 giây lắng nghe tiếng giọt mưa rơi nhẹ lên cửa sổ có thể là một bài thực hành rất có ý nghĩa: Nhất là nếu bạn lặp đi lặp lại bài thực hành đó nhiều lần suốt buổi sáng hôm ấy.

Thủy Ngọc dịch (Theo tricycle.com)

Mindfulness for Children: Q & A with Susan Kaiser Greenland
Posted by Philip Ryan on 04 Oct 2011
Mindfulness teacher Susan Kaiser Greenland has worked with kids for a long time, and Sharon Salzberg is one of the most sought-after dharma teachers in the world today. They join forces at the New York Insight Meditation Center on October 16th for an event that will perk up the ears of any parent: Developing Mindfulness with Children: A Workshop for Adults.

We caught up with Susan Kaiser Greenland last week and pestered her with a few questions, which she graciously answers below.

How were you inspired to teach mindfulness to children? A couple of things happened. When I began experimenting with mindfulness and children I had two young children myself, one in pre-kindergarten and another in first grade. It just made sense to me that if mindfulness was helpful for adults it would be helpful for children too, especially in the area of attention. Over time I came to learn that while mindfulness does support the development of attention in children, it also does much more, for instance, it also supports the development of kindness, empathy, and clarity. But the most subtle thing that happened to me shortly before I began practicing with my own children was sitting retreat with Ken Mcleod at Mt Baldy where I had an insight that changed the way I looked at practicing with my own children and freed me up to think it was even possible. It had to do with just ‘opening the door’ to the room in which I was already practicing every morning inviting them into my practice (especially inviting/integrating my son into my own practice) as opposed to the other way around.

At what age is it appropriate to begin mindfulness training for children? In many respects, our practice with our own children starts during pregnancy, while they are still inside us. Mindfulness with young children in many respects has more to do with how we are, with what we embody, than with mindful activities we teach them. But, for training children in mindfulness on their own, outside of the home environment, we’ve found preschool to be a good place to begin.

What are the advantages to having more mindful children? It’s not just about making our own lives easier, is it? Having more mindful children doesn’t necessarily make our lives easier, in the short run. Teach your kids about mindfulness and they’ll be the first ones to call you on it when you’re not embodying mindfulness yourself! But for me the greatest advantage of mindfulness and children is the development of greater emotional and intellectual clarity and life-skills that give children some tools to calm their minds and bodies. With clarity comes not only improved concentration but wisdom with respect to bringing kindness and compassion into their actions and relationships.

What if our kids don’t listen to us? How can we teach them mindfulness techniques? I hate to sound like a broken record but mindfulness with children begins and ends with our own practice, it’s all about embodiment. Kids learn by example so if you model a kind, compassionate, attuned and less reactive stance they’ll internalize that stance themselves in a way that’s, in many respects, more powerful than if we just talk to our kids about being mindful, kind, compassionate and attentive.

What is the hardest part of meditation for children? Teaching/practicing with children with an eye toward their developmental capabilities and scaffolding or sequencing the training so that skills in concentration, mindfulness and ethics build one upon another. Sometimes the mindfulness in everyday life work – whether in adults or with children – is taught willy-nilly without much regard to the sequence in which the skills are taught and/or scaffolding the training by taking into account the child’s level of development and allowing him or her to explore new applications and learn from his or her own mistakes.

Is meditation for children an alternative to medication? Maybe for meditation is an alternative to medication for some children, but I don’t think about it in those terms nor is there enough science on the subject yet to answer that question with confidence one way or the other. But what strikes me most about that question is the assumption that we really know what meditation for children actually is, and at least for the very young children, I’m not sure we do have a common definition of what is meditation. We’ve got a clear sense of what constitutes mindfulness in kids as young as four, but that’s different from meditation. That’s why it’s important to define our terms when it comes to meditation especially with kids. When practicing with children, and their parents or teachers who are new to meditation, I follow Minguyr Rinpoche’s wonderful instruction “short time, many times.” Which means if you’re sitting at the kitchen table on a Saturday morning doing homework, 30 seconds of listening to the raindrops tapping against the window can be a meaningful practice: Especially if you repeat that practice several times throughout the course of the morning.

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Giáo dục và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s