Mùa bội thu của nghệ sĩ Phật tử Lê Cung Bắc

Bài: Phạm Chu Sa, Ảnh: H. Vũ

Tại lễ trao giải Truyền hình TP.HCM (HTV Awards) 2011 vừa qua, Đạo diễn – NSƯT Lê Cung Bắc đã được trao giải Cống hiến dành cho mảng phim truyện truyền hình. Đó là sự công nhận xứng đáng đối với gần 20 năm gắn bó với Hãng phim Truyền hình TP.HCM (TFS) của Lê Cung Bắc.

Chính ông là đạo diễn bộ phim truyền hình dài tập đầu tiên của TFS – phim Người đẹp Tây Đô. Sau đó là hàng loạt phim dài tập khác tạo dấu ấn trong lòng khán giả màn ảnh nhỏ TP.HCM, cũng như tạo một tiền đề phát triển mảng phim truyền hình TFS, như: Không thể rẽ trái (HCV Liên hoan Phim Việt Nam 1996), Cõi tình (Giải B Hội Điện ảnh Việt Nam 1998), Dòng đời, Xóm cũ, Những đóa hoa tình yêu… Và mới nhất là Vó ngựa trời Nam đoạt cả HCV Liên hoan Phim truyền hình 2010 lẫn Cánh diều bạc của Hội Điện ảnh Việt Nam 2010. Riêng cá nhân Lê Cung Bắc đoạt Cánh diều vàng đạo diễn xuất sắc phim Vó ngựa trời Nam.

Đúng là Lê Cung Bắc được “một mùa bội thu” cho thành quả lao động nghệ thuật không biết mệt mỏi trong gần bốn thập niên qua – nếu tính cả thời kỳ hoạt dộng sân khấu kịch nói từ đầu những năm 1970.

Một số phim nhựa nổi tiếng mà Lê Cung Bắc đóng vai chính đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng khán giả như vai Trí trong phim Con thú tật nguyền, trung tá Bửu trong phim Hồi chuông màu da cam (giải Bông Hồng Lidicere – Tiệp Khắc), Lê Chiêu Thống trong phim Thăng Long đệ nhất kiếm, đại tá Trần Hiền trong phim Đằng sau một số phận, Yanari trong phim Cao nguyên F101, lão cùi trong phim Dấu ấn của quỷ… Nhưng chỉ từ khi Lê Cung Bắc đổi vị trí từ phía trước ra phía sau ống kính (từ diễn viên chuyển sang làm đạo diễn), ở một độ tuổi chín muồi cùng vốn sống, vốn nghề và đặc biệt vốn kiến thức phong phú, Lê Cung Bắc như lột xác, phát huy được những tiềm năng, tư duy sáng tạo nghệ thuật. Ngay bộ phim đầu tay Trên cả hận thù (1992), Lê Cung Bắc đã muốn thể hiện khuynh hướng nghệ thuật của ông. Vốn là một tín đồ đạo Phật, quan điểm Lê Cung Bắc rất rõ ràng: Xóa bỏ hận thù, một kiểu “lập ngôn” dựa trên tinh thần Phật giáo.

Lê Cung Bắc thấm nhuần và tâm đắc những lời Phật dạy, như: “Sai lầm lớn nhất đời người là đánh mất mình; Lễ vật lớn nhất đời người là lòng khoan dung; Món nợ lớn nhất đời người là tình cảm…” Để có thể sáng tác nghệ thuật, vươn lên tầm cao, theo ông, người nghệ sĩ phải có lòng nhân ái với con người và bao dung với cuộc đời. Lê Cung Bắc tự nhủ sẽ cố gắng không đánh mất mình, luôn sống với lòng khoan dung và cố trang trải tất cả món nợ tình trong cuộc đời theo một ý nghĩa cao đẹp nhất, vì vậy ông được nhiều người trong giới đánh giá là một nghệ sĩ nghiêm túc, kể cả trong công việc cũng như quan hệ bạn bè, đồng nghiệp, nhất là với gia đình, vợ con… mặc dù ông là một con người rất đa tình lãng mạn.

Xem phim của Lê Cung Bắc, từ phim truyện nhựa cô đọng, sâu lắng, đầy chất nghệ thuật như Nhịp đập trái tim (giải Đạo diễn xuất sắc phim truyện nhựa đầu tay, Hội Điện ảnh Việt Nam, 1994), Duyên trần thoát tục hay các bộ phim truyền hình dài tập – đặc biệt các phim có tính sử thi hay lịch sử cận đại, dù có cảnh chiến tranh như Người đẹp Tây Đô (15 tập), Dòng đời (52 tập), Duyên phận (14 tập), Vó ngựa trời Nam (37 tập) nhưng suốt phim vẫn bàng bạc tính nhân bản. Với phim Vó ngựa trời Nam, một phim mà Lê Cung Bắc rất tâm huyết, người xem dù khó tính cũng thấy được tính nghiêm túc, dàn dựng công phu tỉ mỉ đến từng chi tiết. Bối cảnh bưng biền thời chống Pháp hiện nay thật khó tìm, phải dàn dựng tái hiện toàn bộ hết sức gian nan, nhưng vì quá yêu quý và kính trọng vị “thi tướng” nghệ sĩ, văn võ song toàn Huỳnh Văn Nghệ, nên Lê Cung Bắc đã bỏ công sưu tầm, nghiên cứu nhiều tư liệu về đời tư cùng những trận đánh xuất quỷ nhập thần của ông để bổ khuyết vào kịch bản. Mặc dù đây là phim mang tính sử thi nhưng vẫn rất hấp dẫn người xem. Lê Cung Bắc quan niệm, dù làm phim thuộc thể loại gì thì yếu tố đầu tiên là phải hấp dẫn. Muốn gửi thông điệp gì đến công chúng thì trước hết phải có người xem, người nghe! Thông điệp của hầu hết phim Lê Cung Bắc là đưa người thưởng ngoạn đến với cái Đẹp, như ông tâm đắc với câu nói của văn hào Dostoievski: “Chỉ có cái Đẹp mới cứu chuộc được nhân loại”.

http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110409/Mua-boi-thu-cua-nghe-si-Le-Cung-Bac.aspx

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Phật tử và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s