Người phụ nữ St Petersburg thành tu nữ PG sau năm tháng dài tìm kiếm

Waveney Ann Moore

Việt dịch: Supanna

Thứ Tư, 05 Tháng 01, 2011

Bà Steers cầu nguyện và tụng kinh trong khi Tỳ Kheo Ni Sudarshana, vị ni  từ Tích Lan hiện trụ trì một chùa ở Pinellas Park, xuống tóc cho bà

Sandra Steers mặc trang phục trắng vào buổi sáng thứ bảy gần đây và lái xe xuống Clearwater để sẵn sàng cho những khoảng khắc quan trọng nhất trong đời mình.

Vài giờ sau đó, người bà 68 tuổi của năm đứa trẻ trở về ngôi nhà của bà tại St. Petersburg để bắt đầu một cuộc sống mới. Nếu những người hàng xóm nhìn trộm qua cửa sổ, họ sẽ thấy một phụ nữ nhỏ nhắn với đầu cạo trọc mặc áo ca sa. Sandy, bạn bè biết bà qua cái tên đó, đã thọ giới để trở thành một tu sĩ Phật giáo và có một tên mới – pháp danh là Ayya Suseela.

Người phụ nữ trước đây đã từng theo Hội Giám lý (một giáo phái của nước Anh) nói, “Bước ngoặc này là kết quả của sự suy xét  trong mười năm qua.”

Bà nói, “ Tôi đã từng nghĩ đi nghĩ lại về chuyện này rất nhiều, nhưng trì hoãn việc quyết định.”

Bà nói, giọng xúc động, “Có lẽ là do tôi sợ. Tôi bào chữa. Tôi nghĩ điều đã tác động đến tôi là do tôi đã tham gia các chuyến hành hương của Phật giáo năm vừa qua đến Ấn Độ, Singapore, Nepal và Sri Lanka. Nhìn những nơi mà Đức Phật đã đi qua và giảng dạy Giáo Pháp đã giúp tôi có một cái nhìn rõ  hơn về đạo Phật. Chỉ có mặt ở đó thôi cũng đã thật xúc động. “

“Sau chuyến đi đó, tôi bắt đầu nghĩ nhiều hơn về cuộc đời của mình. Có một câu nói, ‘ Để tiến tới phía trước, đôi khi chúng ta phải bước vào chốn dễ sợ đó.’ Tôi nghĩ trường hợp này là đây’.”

Trong căn nhà đơn giản có hai phòng ngủ của bà có một bàn thờ nhỏ chiếm một góc của phòng ngủ của bà, những quyển sách về Phật giáo để đầy trên kệ sách và một lá cờ Phật giáo treo trên cửa ra vào.

Bà kể về chuyến hành trình tâm linh của mình.

Bà sinh tại Orlando nhưng lớn lên ở bắc Virginia.

Bà nói, “Tôi được nuôi dạy theo truyền thống Hội Giám lý (Methodism). Mẹ tôi là một người rất mộ đạo. Tôi tham gia sinh hoạt với các nhóm thiếu nhi cho đến khi được 16 tuổi. Vào những năm đầu của lứa tuổi đôi mươi, tôi theo Cơ đốc giáo, giáo phái của tôi theo chỉ rửa tội cho người lớn (Baptist).

…Bà bắt đầu việc tìm kiếm con đường tâm linh và nó đã dẫn dắt bà đến với Phật giáo khi bà đang sống tại Oregon.

Bà nói, “Đạo Phật dường như hợp với những cảm nghĩ cuả tôi. Một trong những điều Phật giáo dạy là chúng ta phải chịu trách nhiệm về những việc làm của chính chúng ta, và chúng ta không nhờ cậy vào một ai khác bên ngoài để giải quyết những vấn đề của chính mình. Đó là một sự tìm kiếm cá nhân, có thể nói là như vậy.”

Tại thời điểm đó, bà không tìm hiểu xa hơn nữa. Người mẹ ly dị có hai cô con gái và một cậu con trai đã trưởng thành nói, “Tôi bận rộn với công việc nhà và phải làm việc toàn thời gian.”

Việc tìm kiếm cùng với người chồng thuở đó tiếp tục lại sau khi bà dọn nhà đến St. Petersburg vào năm 1996. Nó đưa đẩy bà đến với Bhante (Đại đức) Dhammawansha, một tu sĩ Phật giáo vừa mới đến từ Sri Lanka, sư biết nói chút ít tiếng Anh. Sư cho bà sách để nghiên cứu và mời ba đến tham dự các khóa thiền. Bà nói, “ Và tôi đã trở thành một đệ tử của sư kể từ đó.”

Tại buổi lễ thọ giới của bà vào tháng 12 tổ chức tại trung tâm thiền Pháp Luân tại Clearwater, sư Dhammawansha, 51 tuổi,  khen ngợi hết mực người phụ nữ đã mời sư đến sống với bà và chồng của bà trong vài tháng.”

Sư nói, “Mười 14 năm qua, tôi chưa từng thấy bà phạm phải lỗi lầm gì. Tôi chưa bao giờ thấy Sandy chỉ trích bất cứ một ai trong chùa.

Sư nói rằng sau chuyến hành hương gần đây, bà viết thư và hỏi rằng liệu bà có đủ tư cách hoặc xứng đáng để thọ giới hay không. “Tôi biết trong đầu của bà, bà đã là một nữ tu.”

Buổi sáng hôm đó, một giờ trước khi buổi lễ có khoảng 100 người tham dự được tổ chức tại một ngôi nhà nhỏ nơi cộng đồng Phật giáo gặp gỡ, các nhà sư giăng nhiều cờ Phật giáo để trang trí trước mặt nhà. Buổi lễ thọ giới được sắp xếp nhằm với dịp lễ dâng y Kathina đánh dấu mùa an cư tại các nước theo truyền thống Phật giáo đã kết thúc. Đây là lúc mà cư sĩ dâng cho các nhà sư và tu nữ các món tứ vật dụng như y, xà phòng, khăn mặt và các món cần thiết khác. Gần 20 tu sĩ nam và nữ từ Canada, Michigan, California, Illinois, New YorkFlorida đã có mặt để tham dự.

Cầm trong tay những tấm thẻ nhỏ ghi các lời cần phải đọc theo nghi thức trong buổi lễ,  hồi hộp vì chỉ một thời gian ngắn nữa thôi sẽ trở thành một tu nữ, bà len qua đám đông đang ngồi xổm trên sàn nhà để đến với các tỳ kheo và tỳ kheo ni đang ngồi theo hình bán nguyệt trước bàn thờ. Trong buổi lễ, bà dâng các lẵng hoa, lập lại mười giới theo truyền thống Phật giáo, lạy – hai tay chắp vào nhau, đầu cúi sát trên sàn nhà trải thảm và sau đó biến mất vào trong để được cạo tóc.

Bhante Mudutha của Ottawanói Steers đang bỏ lại đằng sau tất cả những tài sản thế tục của bà như quần áo và tóc. “Sandy đang thay đổi lối sống của mình. Điều này thật không dễ.  Dần dần, những người trở thành người tu, dầu là nam hoặc nữ, đều phải thay đổi cách cư xử và nói năng, mọi thứ.”

Bên trong, tách biệt khỏi đám đông, Tỳ khưu ni Sudarshana của Pinellas Park và Tỳ khưu ni Wimala của Chicago đang giúp bà mặc y mới và mang bát khất thực theo truyền thống.  Khi chiếc váy may theo kiểu xà-rông được khoác vào và được ghim chặt bằng hai cây kim tây, cô con gái Pamela Wagner của bà nói với giọng nữa đùa nữa thật: “Mẹ phải nhớ cách làm đấy.  Chúng con không thể giúp mẹ mặc được đâu.”

Gia đình rất thông cảm với quyết định của bà. Chị của bà, Pat Prisley, bay từ North Carolina đến để dự buổi lễ thọ giới của bà, nói, “ Tôi nghĩ rằng mỗi người có quyền tin và thực hành theo tôn giáo mà mình chọn. Tôi không tin rằng có mỗi một tôn giáo nào đó là có con đường duy nhất.”

Wagner, đến với buổi lễ từ Virginia, nói rằng không hề ngạc nhiên với tâm nguyện mới của mẹ mình. Cô gái theo nhà thờ Tân giáo nói, “ Là một người theo Cơ đốc giáo, tôi có rất nhiều thắc mắc. Tôi thấy mẹ mình đã có được một trái tim bình yên, một sự bình an trong nội tâm và niềm vui mà bà đã tìm kiếm qua bao năm tháng. Vì lý do đó, tôi có thể ủng hộ những gì mà mẹ đang làm.”

Susane Wooden, con gái của bà đến từ Michigan nói, “Tôi hết sức tự hào về mẹ của mình.”

Sau đó, một bữa ăn chay được dọn ra tại nhà thờ Unity của Clearwater ở sát bên.  Đứng thành hàng từ nơi tổ chức buổi lễ thọ giới cho đến cổng nhà thờ,  mọi người đặt các vật phẩm cúng dường gồm hoa, sô-cô-la, trái cây và ngay cả nước vào bát của các nhà sư và tu nữ đang ôm bát bước đến bàn ăn để đánh dấu buổi lễ.  Không nhắm đến một người nào, Rose Lettiere, đến từ Sarasota, nói rằng  cạo đầu quả là một sự “phá lệ” cho bất cứ ai muốn theo đuổi cuộc sống trong tu viện.

Cuộc sống mới của Suseela bao gồm việc thức dậy sớm để tụng kinh và hành thiền. Bà phải ăn buổi ăn cuối cùng trong ngày trước ngọ. Bà nói, “ Có quá nhiều việc mà một tân sa-di-ni như tôi cần phải học. Tôi biết rằng người ta đang mong chờ  nơi tôi những điều to tát hơn. Một khi đã khoác y vào, mọi người thường nhìn mình với con mắt  hơi khác đi một chút.”

Years of seeking leads St. Petersburg woman to life as Buddhist nun

By Waveney Ann Moore, Times Staff Writer
In Print: Wednesday, January 5, 2011

Steers prays and chants while Bhikkhuni Sudarshana, a Buddhist nun from Sri Lanka who leads a temple in Pinellas Park, shaves her head.

Sandra Steers dressed in white one recent Saturday morning and drove to Clearwater for one of the most significant moments of her life.

Hours later, the 68-year-old grandmother of five returned to her St. Petersburg home to begin a new life. If neighbors had been peeking through their windows, they would have seen a petite woman with a shaven head wearing saffron robes. Sandy, as she was known to friends, had taken the vows of a Buddhist nun and a new name — Ayya Suseela.

“This step, it kind of evolved over the last 10 years,” the former Methodist said.

“I kind of thought about it on and off” but postponed making the decision, she said. “Maybe it was fear. I used excuses. I suppose one thing that influenced me was I went on a Buddhist pilgrimage last year to India, Singapore, Malaysia, Nepal and Sri Lanka. Just seeing those places where the Buddha walked and talked, it brought a greater awareness to me of Buddhism. Just being there was very emotional,” she said, her voice catching.

“After that trip, I started thinking more about my life. There’s a saying, ‘In order to move forward, sometimes we have to step into that scary place. I think this is it.’ ”

In her simple two-bedroom home, where a small altar occupies a corner of her bedroom, books about Buddhism fill a bookshelf and a Buddhist flag hangs at her door, she spoke of her spiritual journey.

She was born in Orlando but grew up in northern Virginia.

“I was brought up as a Methodist. My mother was a very religious woman,” she said. “I was involved in the youth groups until I was about 16. In my early 20s, I got involved with the Baptist church.”

…She began the spiritual quest that would lead to Buddhism while living in Oregon.

“Buddhism seemed to fit with my feelings,” she said. “One of the things about Buddhism is that we are responsible for our own actions and we don’t look to the outside to solve our problems. It’s an individual quest, so to speak.”

At the time, she didn’t explore it further. “I was busy with family and working full time,” said the divorced mother of two adult daughters and a son.

The search with her then-husband resumed after a move to St. Petersburg in 1996. It led to Bhante Dhammawansha, a newly arrived monk from Sri Lanka who spoke little English. He gave them books to study and invited them to meditation classes. “And I’ve been with him ever since,” she said.

At her December ordination, which was held at the Dhamma Wheel Meditation Society in Clearwater, Dhammawansha, 51, spoke highly of the woman who had invited him to live with her and her husband for several months.

“In 14 years, I didn’t see any fault in her life. I never see Sandy criticize anybody in the temple,” he said.

After her recent pilgrimage, he said, she wrote asking whether she was qualified or worthy to be ordained. “I know in her mind, she’s already a nun.”

That morning, an hour before the ceremony that drew about 100 people to the small house where the Buddhist community meets, monks hung bunting of Buddhist flags across the property. The ordination had been scheduled during the annual Buddhist robe offering ceremony that marks the end of the rainy season in traditional Buddhist countries. It’s when laypeople offer monks and nuns gifts of robes, toiletries and other necessities. Close to 20 monks and nuns from Canada, Michigan, California, Illinois, New York and Florida were present.

Holding cue cards, the nervous nun-to-be threaded through the crowd squatting on the floor to the semicircle of monks and nuns near the altar. During the ceremony, she made presentations of baskets of flowers, recited the 10 precepts of Buddhism, bowed — hands clasped together, head on the carpeted floor — and disappeared to have her head shaved.

Steers, said Bhante Muditha of Ottawa, was leaving behind all her secular belongings, her clothing, her hair. “Sandy, she is changing her lifestyle. It’s not going to be an easy thing. Gradually, the person who becomes a monk or nun has to change how he acts and talks, everything.”

Away from the gathering, Bhikkhuni Sudarshana of Pinellas Park and Bhikkhuni Wimala of Chicago helped her into her new robes and the traditional begging bowl carried by monks and nuns. As the sarong-style skirt was wrapped and secured with two diaper pins, daughter Pamela Wagner quipped: “You have to remember how to do that. We can’t help you with that.”

Her family is supportive. “I think that every person has the right to believe and practice as they choose,” said her sister Pat Brisley, who flew in from North Carolina. “I don’t believe that any way is the only way.” Wagner, who traveled from Virginia, said she wasn’t surprised by her mother’s new vocation. “As a practicing Christian, I have lots of questions,” the Episcopalian said. “I see that she has a calm heart and inner peace and the joy that she has been searching for so long. So, for that reason, I can totally support what she’s doing.”

“I’m so proud of her,” added daughter Susanne Wooden, who had come from Michigan.

Afterward, a vegetarian lunch was served at Unity Church of Clearwater next door. Lining the route to the church, people placed offerings of flowers, chocolate, fruit, crackers and even water into the begging bowls of the monks and nuns walking to the celebratory meal. Commenting to no one in particular, Rose Lettiere, who had come from Sarasota, noted that shaving her head would be “a deal breaker” to any personal pursuit of monastic vows.

Suseela’s new life includes rising before dawn to chant and meditate. She is supposed to eat her last meal of the day before noon. “There’s a lot as a novice nun that I need to learn,” she said. “I know that there will be greater expectations. Once you put the robe on, people tend to look at you a little differently.”

http://www.tampabay.com/news/religion/years-of-seeking-leads-st-petersburg-woman-to-life-as-buddhist-nun/1143430

This entry was posted in Thông tin and tagged . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s